Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
Tạm biệt afvp Tue Jul 06, 2010 12:24 pm
1 lần nữa cho nó máu =)) Mon Jul 05, 2010 10:07 pm
Newbie :"> Mon Jul 05, 2010 8:52 pm
lố nà ko sợ scandal - mặt dày vô đối == Mon Jul 05, 2010 7:49 pm
Wanbi Tuấn Anh đi trước SS501 và Jang Geun Suk? Mon Jul 05, 2010 7:33 pm
Forum LẹeJoon xin liên kết Mon Jul 05, 2010 6:43 pm
Loa~ loa~ loa~ Tuyển mem cho các parody anti đêy!!!! Mon Jul 05, 2010 6:15 pm
MCMClub xin được liên kết Mon Jul 05, 2010 5:28 pm
Lố Nà tiếp tục đạo nhạc Mon Jul 05, 2010 4:11 pm
[Quiz] Kiếp trước bạn là ai và vì sao bạn chết Mon Jul 05, 2010 4:04 pm
Dùng beat viết lời Việt chứ không phải đạo ?!>< Mon Jul 05, 2010 3:59 pm
những hình ảnh của mấy bạn Hốt Kứt Trâu vs 2 kon nào đếy Mon Jul 05, 2010 2:45 pm

Share | 
 

 [Longfic] Until you return

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Candy
Anti Dirty V-Pop
Anti Dirty V-Pop
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 356
Birthday : 02/05/1995
Join date : 26/12/2009
Age : 23
Đến từ : the East sky

Bài gửiTiêu đề: [Longfic] Until you return   Mon Feb 08, 2010 7:56 pm

Title: Until you return

Author: Candy

Pairing: YunJae, YooSu

Rating: 13

Category: sad, pink

Status: on going

Summary: anh sẽ vẫn chờ đợi em, đến khi em quay về.........




Chap 1




_Chúng ta chia tay đi

_Jonggie àk…….

_Em không thể nào chịu đựng được nữa

_Em biết anh không muốn thế mà, em phải thông cảm cho anh chứ!!

_Thông cảm ư ? em đã thông cảm và chịu đựng bao nhiêu năm rồi anh biết không ?

_Anh..........

_Lúc anh thi vào ngành cảnh sát, em đã không phản đối, em đã ủng hộ anh vì em biết đó là ước mơ của anh

_.........

_Anh biết không em đã cứ cố lừa dối bản thân mình rằng vì anh học vào
ngành cảnh sát nên anh phải tập luyện chăm chỉ, anh không có thời gian
dành cho em như lúc còn học cấp 3….. đến khi ra trường anh sẽ trở lại
như trước kia thôi……. em đã cố gắng nhủ với bản thân như thế gần 4 năm
rồi anh biết không ? và giờ thì em không thể chịu đựng được nữa

_Anh thật sự cũng không ngờ và không muốn thế, vì anh là cảnh sát mà,
em biết đó, công việc rất bận nên anh mới không có thời gian quan tâm
em nhiều như trước…. anh không muốn thế đâu….

_Từ ngày anh thi vào cái trường cảnh sát đó và khi anh ra trường anh
biết chúng ta đã có bao nhiêu cái hẹn rồi không ? và có bao nhiêu cái
được gọi là hẹn hò thật sự ? lúc nào cũng ở kia đang xảy ra sự cố nên
sếp điều anh đi giải quyết anh xin lỗi anh không đến được

_Anh xin lỗi…..

_Mỗi khi anh không ở bên cạnh em anh có biết em lo đến thế nào không ?
em cứ sợ anh sẽ gặp chuyện gì vì ngành cảnh sát rất nguy hiểm không
biết sống chết ra sao nữa. Em đã băng bó cho anh, vào bệnh viện thăm
anh bao nhiêu lần rồi anh còn nhớ không ? đáp lại những thứ đó chỉ là 3
từ “anh xin lỗi”.

_.......

_Em không thể sống mà suốt ngày cứ lo lắng cho anh như thế mãi được,
bấy nhiêu năm là đủ lắm rồi. Anh chọn đi, 1 là em, 2 là cái ngành cảnh
sát đó. Nếu anh chọn nó thì em sẽ ra đi còn nếu anh chọn em thì anh
không được làm cái ngành đó nữa

_Anh…… em biết ngành cảnh sát là ước mơ của anh mà anh không thể từ bỏ
nó được…….. nhưng anh thực sự rất yêu em, anh không thể chọn lựa được,
cho anh 1 cơ hội nữa đi…….

_Được, nếu anh chọn nó thì em sẽ đi – JaeJoong vừa khóc vừa chạy đi

_JaeJoong àk……. – Yunho cố gắng gọi 1 cách yếu ớt nhưng dường như đã không kịp nữa rồi



..............................................




_Sếp, sếp àk – Sung Min vừa gọi vừa lay người đang ngồi nhìn ra cửa sổ

_Hả ??? Sung Min đấy àk cậu vào đây có gì không ? - giật mình vì tiếng gọi Yunho trở về với thực tại

_Àk tôi định nói với sếp là chúng ta vừa bắt được nghi phạm của vụ án giết người ở chung cư

_Um cậu và Yesung cứ hỏi cung trước đi, khi nào có bản báo cáo thì đưa cho tôi

_Vâng thưa sếp, nếu không còn việc gì tôi xin ra ngoài trước



Nói rồi Sung Min lặng lẽ chuồn nhanh ra khỏi phòng vì theo như “giác
quan thứ 6” của cậu cho biết thì với tình trạng hiện giờ của sếp không
nên ở lại nếu còn muốn sống

Khi Sung Min vừa ra ngoài thì Yunho lại ngồi thở dài. Mỗi lần ngồi 1
mình như thế thì anh lại nhớ đến JaeJoong. 3 năm rồi còn gì kể từ ngày
JaeJoong nói lời chia tay với anh, anh còn nhớ rất rõ cái ngày ấy, đó
là 1 ngày mưa và cũng chính là buổi hẹn cuối cùng của anh và JaeJoong.
Hôm ấy anh cũng lại đến trễ thậm chí còn trễ đến 3 tiếng, anh cứ ngỡ
rằng JaeJoong sẽ về nhưng khi đi ngang qua anh thấy JaeJoong vẫn ngồi
đó, dưới mưa, chờ anh. Tất cả cũng tại anh, tại anh mà Jae mới như thế
nhưng biết làm sao, từ nhỏ anh đã có ước mơ rằng sau này sẽ trở thành
cảnh sát, 1 cảnh sát thật giỏi để bảo vệ mọi người, để không còn ai như
omma anh......

Bà đã bị 1 tên trùm mafia giết khi nhất quyết không chịu làm vợ hắn

Anh không bao giờ có thể quên được khuôn mặt, vóc dáng, tiếng nói của
tên đấy, tên đã khiến cho 1 gia đình hạnh phúc, 1 cậu bé vui vẻ trở
thành 1 người lúc nào cũng mang thù hận, khiến cho cha anh không còn
như trước nữa lúc nào cũng làm việc, không còn cười nói, không còn đùa
giỡn với anh như trước nữa

Nhưng anh hận, hận đã không thể làm gì được, tận mắt nhìn thấy hắn cùng
bọn đàn em vào nhà bắt bà, còn bà vì che chở cho anh nên đã giấu anh
vào trong tủ, 1 mình chống chọi với bọn đấy. Bọn máu lạnh không có tính
người đã giết bà 1 cách không thương tiếc. Còn appa anh lúc đó đang làm
việc nên không ở nhà, ông cũng đã rất hận cũng hận bản thân mình như
anh vậy vì đã không bảo vệ được người phụ nữ ông yêu nhất.........

Thời gian cũng dần trôi qua, thắm thoát đứa bé khi xưa đã trở thành 1
chàng trai, còn appa anh thì đầu cũng đã có 2 thứ tóc. Cứ ngỡ cuộc sống
sẽ cứ trôi qua như thế này nhưng anh lại gặp được JaeJoong, chính cậu
đã khiến anh nhận ra được rằng cuộc sống này còn rất nhiều thứ đáng
quý, anh không chỉ sống vì phải bắt được tên mafia trả thù cho omma mà
còn sống vì cậu..........

Anh gặp cậu khi bước chân vào ngôi trường cấp 3, chính cậu đã thay đổi
anh, chính cậu đã khiến cho anh có lại nụ cười mà anh đã đánh mất, 2
người yêu nhau cho đến khi vào đại học. Anh đã không giữ được lời hứa
với cậu, từ khi vào đại học anh dường như không còn thời gian dành cho
cậu nữa, lúc nào anh cũng bận, anh đã thất hứa với cậu không biết bao
nhiêu lần, đến cả ngày sinh nhật cậu anh vẫn không thể ăn mừng chung
với cậu được. Là do anh có lỗi nên anh không trách cậu khi nói lời chia
tay anh, nhưng anh vẫn sẽ mãi chờ đợi em JaeJoong àk...........


End chap 1


P/S: chap hơi ngắn mọi người thông cảm cho Candy nha, vì lần đâu viết
fic nên mong mọi người cứ góp ý thẳng thắng Candy sẽ rút kinh nghiệm,
thanks [You must be registered and logged in to see this image.]


Được sửa bởi princess.candy_S2 ngày Sun Feb 14, 2010 3:30 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jw!9OQed2.eHxuBbzu4b2frsmfgsdAmcS4-
SuperHyn • HaeAh ♥
18 angels ♥
18 angels ♥
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 713
Birthday : 18/05/1996
Join date : 22/12/2009
Age : 22
Đến từ : SexyJJ ♥ và chòm sao W

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic] Until you return   Tue Feb 09, 2010 12:00 am

hớ hớ
fi káh ổn rồi ss àh
nhưng mà từ ngữ còn hơi nghèo :D chưa đc sáng tạo lắm :D
ss cố gắng lên nhé
e vẫn sẽ đọc fic của ss
Fighting


[You must be registered and logged in to see this image.]
Keep in mind that i love you
You're my only love
Please hold on
This isn't goodbye
[You must be registered and logged in to see this image.]
[You must be registered and logged in to see this image.]
Happy Birthday to my Leader
Teukie Teukie ^^~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://twitter.com/SuperHyn
Candy
Anti Dirty V-Pop
Anti Dirty V-Pop
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 356
Birthday : 02/05/1995
Join date : 26/12/2009
Age : 23
Đến từ : the East sky

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic] Until you return   Tue Feb 09, 2010 10:17 am

S.Lady_Hyn đã viết:
hớ hớ
fi káh ổn rồi ss àh
nhưng mà từ ngữ còn hơi nghèo :D chưa đc sáng tạo lắm :D
ss cố gắng lên nhé
e vẫn sẽ đọc fic của ss
Fighting

thanks e nhá, vì ss nào giờ đọc fic chứ cũng không để ý lắm mí chiện nì
nghỉ tết ở nhà chán wa', fic thì đọc cả rồi không còn j để đọc nên đâm ra ziết fic =))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jw!9OQed2.eHxuBbzu4b2frsmfgsdAmcS4-
Candy
Anti Dirty V-Pop
Anti Dirty V-Pop
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 356
Birthday : 02/05/1995
Join date : 26/12/2009
Age : 23
Đến từ : the East sky

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic] Until you return   Tue Feb 09, 2010 10:18 am

Chap 2








Cốc cốc cốc……





_Vào đi


_Yunho, sếp Kang vừa giao cho mày
điều tra vụ án cháy nhà 20 năm về trước và tìm 1 cậu bé mất tích trong vụ án đó
– vừa nói YooChun vừa đưa xấp hồ sơ cho Yunho



_20 năm về trước ? 1 cậu bé ? –
Yunho nhìn YooChun với mắt ngạc nhiên



_Đúng thế, có 2 người từ Trung
Quốc về đây và họ muốn tìm lại người em đó – YooChun kéo ghế lại ngồi cạnh
Yunho



_20 năm trước mà giờ lại bảo tìm,
lại chỉ có 1 xấp hồ sơ này ?



Gật gật


_Không có manh mối nào khác ?


Gật gật


_Chẳng khác nào bảo tao mò kim
đáy biển cả - Yunho vừa gác tay lên trán vừa nói



_Tao cũng không biết nữa, mày là
thanh tra cao cấp mà chỉ với mấy năm mà lên được cái chức cao như thế này, ở Seoul mày chỉ dưới 1 mình
sếp Kang thôi. Nên chuyện khó khăn thế này tất nhiên phải dành cho mày –
YooChun nhìn Yunho với vẻ mỉa mai



_Mày đang mỉa mai tao đấy à


_Làm gì có, tao chỉ là trưởng cái
phòng nhân viên thôi đâu được như mày làm sao dám mỉa mai sếp Jung lừng danh ở Seoul này chứ - YooChun
cười lớn



_Được rồi đấy, thế còn gì nữa
không, không thì biến cho khuất mắt tao, đừng ngồi đây nói nhảm nữa



_OK OK, tao ra ngay đây. À suýt
nữa quên, tối nay đến nhà hàng Mirotic gặp 2 người đó, có lẽ họ sẽ cung cấp
thêm thông tin cho mày đấy



_Uk tao biết rồi








………………………………………..








_Joonggie, em ổn chứ ? Si Won hỏi với vẻ lo lắng


_Không sao, em ổn mà


_Thật không, nếu em không khỏe thì chúng ta sẽ hẹn với sở cảnh sát lại
vào ngày khác



_Không sao thật mà, lỡ hẹn với người ta rồi thất hứa không tốt đâu. Mà
Wonnie này…..



_Sao ? Si Won nhìn Jae âu yếm


_Tại sao anh lại muốn em tìm lại đứa em đã thất lạc vào 20 năm về trước
chứ ? chuyện này đã qua lâu rồi mà với lại em không nghĩ nó còn sống sau chuyện
đó – vẻ mặt Jae thoáng buồn



_Om… anh…





Không thể nói
với Jae mình muốn em ấy về để gặp lại Yunho được






_Vì anh thấy em
không còn ai là người thân nữa nên muốn tìm lại đứa em cho em, em rất thương nó
mà ? ngồi xuống cạnh Jae, khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ



_Nhưng cũng 20 năm rồi còn gì, em nghĩ………..


_Được rồi, em đừng nói gỡ như thế chứ, không thể biết trước được chuyện
gì sẽ xảy ra mà với lại nghe nói anh cảnh sát này là thanh tra cao cấp và rất
tài giỏi, anh nghĩ anh ấy nhất định sẽ giúp được chúng ta



_Um… mong là vậy………


_Thôi em cứ nghĩ ngơi đi anh còn 1 vài hợp đồng cần giải quyết





Xin lỗi anh,
Wonnie, đừng làm nhiều thứ quá vì em, nó chỉ khiến em thêm đau khổ thôi, em
không thể yêu anh được, xin lỗi…………..









Flashback





3 năm trước





TIN TIN TIN





_Á!!!!!!!!!!!!!











_Xin lỗi, cậu gì đó ơi, cậu có sao không, tôi xin lỗi, tôi vô ý quá – vừa
nói Si Won vừa đỡ người đang nằm trước xe anh



_Không, tôi không sao, là lỗi của tôi, do tôi không chịu nhìn đường, xin
lỗi anh



_Không cũng 1 phần do tôi mà, hay là tôi mời cậu đi ăn nhá, coi như chuộc
lại lỗi – Si Won gãi gãi đầu với khuôn mặt đỏ như quả cà chua



_Um…. Thôi làm phiền anh quá, tôi cũng ổn mà, không cần anh phải bồi
thường đâu – Cười nhẹ với người trước mặt đang ngại ngùng cúi đầu xuống



_Nếu cậu không cho tôi chuộc lỗi tôi sẽ ân hận suốt đời đấy


_Chỉ là đụng nhẹ thôi mà đâu cần nghiêm trọng hóa vẫn đề đến thế - Jae
nói với nụ cười nhìn Si Won làm anh càng thêm đỏ mặt



_Om…. Tôi


_Ọt… Ọt…


_Cậu không cần ăn nhưng hình như cái bụng cậu đang biểu tình đấy – Si Won
lém lỉnh nhìn JaeJoong



_Tôi….. thú thật thì từ hôm qua đến giờ tôi chưa có gì vào bụng – Jae
cuối mặt với vẻ thoáng buồn



_À ra thế, tôi biết ở gần đây có 1 tiệm ăn rất ngon, để tôi dẫn cậu đi
nhé, yên tâm tôi bao – Si Won có vẻ đã bớt ngại ngùng khi nhìn Jae









5’ sau





Trên xe





_Cậu hình như không phải người ở đây nhỉ ? – Si Won cố gắng tìm lời nói
để giảm bớt không khí gượng gạo trên xe



_Tôi từ Hàn Quốc sang


_À, thảo nào nhìn cậu không giống người ở đây. Tôi có thể biết tên cậu
không ? tôi là Choi Si Won



_Tôi là Kim JaeJoong


_Thế tôi gọi cậu là JaeJoong nhé


_Sao cũng được – Trả lời nhưng đôi mắt Jae vẫn nhìn ra 1 nơi xa xăm nào
đó









……………………………………….








_2 người dùng gì ạ ? – Cậu nhân viên lễ phép hỏi


_JaeJoong cậu dùng gì ?


_Gì cũng được, anh ăn gì, tôi ăn đấy


_Thế pizza nhé, pizza ở đây rất ngon


_Um


_Cho tôi 2 pizza





Vài phút sau





_Pizza của quý khách đây chút ngon miệng


_Cảm ơn








_JaeJoong à……. Đó là…….. giấy gói pizza mà……. Sao cậu lại ăn luôn
thế………..



_Ối tôi vô ý quá………


_Cậu ổn thật chứ ?


_Tất nhiên là tôi ổn











_Cảm ơn anh về bữa ăn, tôi phải về đây, tạm biệt


_Không có gì, à JaeJoong………..


_Huh ?


_Tôi……. Có thể biết số điện thoại của cậu được không……. Chúng ta có thể
gặp nhau lần nữa chứ ? – Không hiểu sao mỗi lần nhìn vào mắt JaeJoong, Si Won
lại không biết phải nói gì



_Tất nhiên là được rồi, đây là số điện thoại của tôi – Mỉm cười và đưa số
điện thoại của mình cho Si Won, Jae bước đi



_Không cần tôi đưa cậu về thật à ?





Chắc cậu ấy
không nghe rồi
– Si Won nghĩ thầm





Đi được 1 đoạn Si Won chợt nhớ mình để quên đồ ở nhà hàng lúc nãy nên
quay lại lấy






May quá cứ
tưởng mất rồi chứ






JaeJoong ? Sao
cậu ấy chưa về mà còn đi lang thang ở đây nhỉ ?






Coi chừng đó
JaeJoong……..









Rầm


Nghe như tiếng ai vừa va vào cột đèn………….








End chap 2
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jw!9OQed2.eHxuBbzu4b2frsmfgsdAmcS4-
Candy
Anti Dirty V-Pop
Anti Dirty V-Pop
avatar

Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 356
Birthday : 02/05/1995
Join date : 26/12/2009
Age : 23
Đến từ : the East sky

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic] Until you return   Thu Feb 18, 2010 5:10 pm

Chap 3

Si Won vội đỡ lấy JaeJoong khi cậu đang ngồi ôm lấy cái đầu đáng thương của mình

Anh đề nghị JaeJoong đến nhà mình. JaeJoong quả thật rất bướng bỉnh phải năn nỉ nhiều lắm cậu mới đồng ý

Sau
khi băng bó vết thương trên trán cho JaeJoong, Si Won cũng không muốn
làm phiền JaeJoong và cũng không muốn hỏi chuyện gì đã khiến cậu trở
nên thế này nhưng đột nhiên cậu lại lên tiếng


_Tôi… và anh ấy… chia tay rồi – Đôi mắt vẫn nhìn vào khoảng không vô định và nước mắt cũng bắt đầu rơi

Kể
lại chuyện của mình cho anh nghe. Vừa kể JaeJoong vừa khóc không ngớt,
và anh biết hẳn JaeJoong phải rất yêu người đó nên khi chia tay cậu mới
trở nên như thế. Không hiểu sao trong lòng anh có gì đó nhói đau lắm, anh
cảm nhận được cảm giác của anh đối với JaeJoong rất lạ, từ cái nhìn đầu
tiên dường như anh đã bị JaeJoong mê hoặc mất rồi, mặc dù cậu không nói
với anh lời nào ngoài những những điều anh hỏi nhưng không hiểu sao anh
lại cảm thấy rất thích JaeJoong, khi JaeJoong nhìn anh, cười với anh,
dù chỉ là do phép xã giao thôi nhưng anh vẫn cảm thấy rất ấm áp, rất
đầy đủ rồi……..


Nhưng
anh biết rằng JaeJoong không thích anh, dường như trái tim đó, ánh mắt
đó, nụ cười đó luôn chỉ hướng về 1 người, 1 người mà anh sẽ không bao
giờ thay thế được, nhưng anh không quan tâm, anh chỉ cần được ở bên
cạnh cậu, chăm sóc cậu, thế là đủ rồi


Cũng
nhờ chuyện đó mà JaeJoong đã chịu ở lại nhà anh, đã thân thiết với anh
hơn, cậu nói với anh nhiều chuyện hơn, cười nhiều hơn nhưng đôi mắt của
cậu, tuy nó rất đẹp nhưng nó không còn sức sống nữa, nó không còn biết
cười nữa, nói đúng hơn giờ nó chỉ còn là 1 đôi mắt vô hồn


Ngày tháng cũng dần trôi qua. Anh càng ngày càng yêu JaeJoong và anh biết cậu cũng hiểu rằng anh yêu cậu

Năm nào vào ngày Valentine anh cũng tỏ tình với cậu nhưng đáp lại anh cũng chỉ là câu “em xin lỗi”

Thắm
thoát cũng đã 3 năm rồi, anh đã suy nghĩ rất kĩ và quyết định làm 1
việc rất liều lĩnh đó là “cho JaeJoong gặp lại Yunho”. Anh biết
JaeJoong rất yêu Yunho và chỉ có Yunho mới có thể làm JaeJoong trở lại
như trước thôi và anh nghĩ Yunho có lẽ vẫn còn rất yêu JaeJoong. Hôm đó
anh đánh liều đề nghị JaeJoong về Hàn Quốc với lí do tìm lại em trai đã
thất lạc sau vụ cháy nhà 20 năm trước. Ban đầu JaeJoong không đồng ý
nhưng sau 1 tiếng năn nỉ cuối cùng JaeJoong đã đồng ý, anh cũng đã sắp
xếp để người điều tra đó là Yunho…………..


End flashback


_Yuri, tối nay cô đến nhà hàng Mirotic cùng tôi – Giọng Yunho lạnh băng và không nhìn đến mặt cuả Yuri
_Vâng ? thật ạ ? – khuôn mặt Yuri lộ rõ vẻ vui mừng vì đây là lần đầu Yunho mời cô đi ăn tối
_Đem theo cả giấy bút và xấp hồ sơ, khi họ nói gì thì ghi lại
_Hả ??? vâng….. Không phải anh mời tôi đi ăn tối sao…… - giọng Yuri trở nên chùn xuống vẻ thất vọng

Yuri
là nhân viên trong sở cảnh sát và cô yêu Yunho khi lần đầu tiên nhìn
thấy anh. Anh là mẫu người lí tưởng đối với cô và cả những người phụ nữ
khác nhưng anh lúc nào cũng lạnh lùng, khó gần, luôn tạo 1 khoảng không
vô hình cách biệt mình với người khác. Mặc dù thế cô vẫn yêu anh, cô
biết dường như cô hiểu anh, chỉ cần cố gắng, nhất định có 1 ngày Yunho
sẽ hiểu và yêu cô, cô tin là thế và luôn cố gắng không ngừng. Cô cũng
biết anh từng có người yêu và đến giờ anh vẫn còn rất yêu cậu, nhưng
cậu đã bỏ anh mà ra đi, đã khiến anh đau khổ, đã khiến anh trở nên như
thế…. Cô ghét cậu, hận cậu vì nếu không có cậu Yunho nhất định sẽ yêu
cô, sẽ thuộc về cô nhưng cậu đã ra đi 3 năm rồi, cậu sẽ không trở về
nữa và 1 ngày nào đó yunho sẽ quên cậu thôi, sẽ nhận ra được cô yêu anh
đến thế nào và sẽ yêu cô. Ước mơ là quyền lớn nhất của con người, không
ai được cấm cản người khác ước mơ, 1 ngày không được thì 1 tuần, 1
tháng, 1 năm thậm chí là 10 năm 1 ngày nào đó ước mơ sẽ trở thành sự
thật, cô tin như vậy







Bus top


Thằng
Yunho chết bầm, viện cớ cần đi có việc gấp nhưng xe hư bắt mình đưa xe
cho nó còn mình thì giờ phải đi xe bus đến thăm Junsu thế này, thật là
nhục nhã !!!!!!!!!


Sau gần
15 phút chờ xe, lên xe, giành chỗ; 30 phút ngồi xe, cuối cùng YooChun
đã đến được nhà Junsu. Mặc dù 2 người biết nhau đã hơn 1 năm nhưng
YooChun chưa bao giờ đến nhà Junsu, hôm nay Junsu không đến trường được
vì sốt cao nên YooChun quyết định sẽ đến thăm Junsu


_Junsu, anh YooChun đây – YooChun nói với giọng nhẹ nhàng nhất…

5s sau

_Junsu – giọng nói có vẻ hơi bực tức

Không có vẻ gì là có sự trả lời…….

_JUNSU!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
_Được rồi, ra ngay, anh phiền phức quá – Junsu trả lời với giọng ngáy ngủ
_Gọi em bao lâu rồi giờ này mới ra hã
_Mới sáng sớm thôi mà, anh đến đây có việc gì không – câu trả lời không liên quan gì đến câu hỏi của YooChun…..
_Anh
nghe nói em bệnh nên đến thăm, em sốt thật rồi – YooChun phán 1 câu sau
khi nghe Junsu trả lời _Em không định mời anh vào nhà à

Junsu chưa kịp trả lời thì YooChun đã chạy 1 mạch vào nhà
_Yah, tôi chưa cho anh vào mà – Junsu bực tức hét lên khi YooChun đang chạy lên lầu và ra sức lục lọi đồ trong nhà



Trong
khi Junsu đang ăn cháo do YooChun mua thì YooChun lại tiếp tục lục lọi
và tìm ra 1 thứ rất ư là “trẻ con”…. 1 cái móc khóa hình heo Boo….

_Junsu, em học đại học rồi mà vẫn còn dùng những thứ này à ? – YooChun nhìn Junsu với ánh mắt trêu chọc

YooChun cầm con heo xoay qua xoay lại ngắm nghía,còn Junsu với cái đầu bốc khói đang cố gắng giành lại

_Đây
là con heo mà lúc nhỏ mẹ mua cho em và hyung, trên đó còn có tên em nữa
nè – Junsu chỉ chỉ vào cái tên “Kim Junsu” được thêu nắn nót, tỉ mỉ
trên đó


YooChun nhìn vào cái tên đó 1 hồi lâu thì phán

_Cái tên này thấy quen quen nhỉ…….

Lập tức Junsu chồm người lên…… sờ trán YooChun

_Anh bị tôi lây bệnh thật rồi…….









Nhà hàng Mirotic


JaeJoong
đang ngồi cạnh Si Won, tay cầm ly nước, mắt hướng về 1 nơi xa xăm vô
định nào đó. Còn Si Won cứ ngồi nhìn đồng hồ thỉnh thoảng lại quay sang
nhìn JaeJoong rồi khẽ thở dài


Chiếc
xe màu đen dừng trước cửa nhà hàng, 1 người con trai mặc bộ vest đen
sang trọng mở cửa bước ra tiếp đó là 1 cô gái với mái tóc đen xỏa ngang
vai cùng bộ váy đen đơn giản. Cả 2 bước vào và tiến đến chiếc bàn số
26, nơi JaeJoong và Si Won đang ngồi



_Chào anh, anh có phải là Choi Si Won ? – Đứng trước người con trai trước mặt, Yunho lịch sự hỏi
_À vâng là tôi, anh là…. Jung Yunho ? – Si Won cũng đứng dậy đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay

Yunho
kéo ghế ngồi xuống, không quan tâm đến câu hỏi cùng cái bắt tay của Si
Won, Si Won cũng nhanh chóng ngồi lại chỗ cũ, Yuri thì cũng đã ngồi
cạnh Yunho tự bao giờ


_Tôi nhớ không lầm thì có 2 người ? – Cầm ly rượu trên tay Yunho nhìn Si Won hỏi
_Cậu
ấy đi toilet, 1 lát sẽ vào ngay. JaeJoong nói 2 anh em cậu ấy lúc nhỏ
được mẹ mua cho mỗi người 1 cái móc khóa hình heo Boo còn có thêu tên
trên đó, đây là cái của cậu ấy – Si Won nói rồi đưa cho Yunho cái móc
khóa


Nhắc đến tên JaeJoong khiến Yunho hơi chột dạ nhưng anh ngay lập tức trở lại sắc mặt lạnh lùng vốn có của mình


_Wonnie à……..


XOẢNG………….


End chap 3
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jw!9OQed2.eHxuBbzu4b2frsmfgsdAmcS4-
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic] Until you return   

Về Đầu Trang Go down
 

[Longfic] Until you return

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
• Anti Dirty V-pop • :: Other :: Fiction-